CÂU CHUYỆN « GÀ NỢ CHỦ NHÂN »

12 lượt xem

CÂU CHUYỆN « GÀ NỢ CHỦ NHÂN »

Vào một buổi sáng đẹp trời, có một bà Cô được người thân đưa vào chùa, nhờ Thầy trụ trì chú nguyện, giải oan trái dùm.

Chuyện của cô này như sau :
Đám cưới của người em đã qua, một hay hai ngày. Nhưng có một người họ hàng dưới quê lên dự muộn.

Thế là chẳng có gì để chiêu đãi, bà Cô bèn ra sau vườn bắt một con gà mái đang ấp trứng và đang nằm ngủ.
Và giết để làm thịt cho người họ hàng ăn.

Vừa ăn xong, bà Cô tự nhiên có dấu hiệu như con gà vậy, bà nghiêng nghiêng cái cổ, tót tét, tót tét như con gà. Và chẳng đi hay nói được, cứ như la liệt, lếch lếch , nghiêng nghiêng cái cổ và hét tót tét, tót tét.

Khi được Thầy trụ trì niêm hương bạch Phật và chú nguyện. Thầy hỏi lý do, thì lúc đó chú gà đang nhập vào bà Cô mới kể :

Cách đây mấy kiếp, bà cô là chủ cho mượn tiền, con gà là người mượn tiền, rồi quỵt nợ, bỏ trốn.

Rồi, kiếp kế nữa, người đó sinh ra làm kẻ làm công cho người chủ ( Bà cô lúc này là chủ ). Và bị chủ khá bốc lột, nhưng người kia vẫn cứ làm, và cứ làm quần quật vậy.

Khi già chết, qua kiếp tới nữa vì nợ nần còn, người nợ đầu thai làm gà, làm gà mái để đẻ trứng trả nợ, trong nhà người chủ.
Nhưng bị chủ giết luôn, khi xuất hồn ra, gà tức tối và nhập vào muốn báo thù.

Ta thấy câu chuyện thật sự rất đáng để chúng ta chiêm nghiệm.
Ta cứ ngỡ rằng nợ rồi chết sẽ hết, nhưng nhân quả không đơn giản vậy, mà chúng sẽ kéo rất dài, và qua rất nhiều chuỗi sống và nhiều kiếp về sau. Do đó, khi sống ta đừng nên để mắc nợ ai đó quá nhiều, sẽ rất nguy hiểm.

Và qua câu chuyện ta còn thấy được , quả báo của việc sát sinh. Về cảm giác của những con vật bị chết, chúng rất căm hờn và tức tối. Chỉ vì chúng rơi vào thế yếu, nên bị người bắt nạp.

Biết vậy, khi ăn mặn ta sẽ không còn cảm giác ngon nữa, vì đằng sau của miếng ăn ngon là một cái gì đó, thật tội lỗi.

Nam Mô Đại Bi QuánThế Âm Bồ Tát.



Nguồn FB: Tu học mỗi ngày

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *